Màu của biển. – Watercolor – by Trần Băng Khuê
In dreams, we are blind. In what is shapeless, we capture images of the dark. Not the same darkness as when we couldn’t breathe during Covid, it’s more the darkness of the unknown, an invisible world.
Invisible, because there are those who want to look into our past. Like her, we have written about a past that has been drawn across all dreams. Its beginning is rather sketchy, but as we step into her soft and delicate domain, all the spirits of the moon will dance.
Because of you, love, with Cupid’s arrow I will pierce. Beyond my failure, I will find myself bathed in a coldness like the moon. You are too full hence you will spill into the past, watch those bobbing up and down in the water at the end of the world. You will try to slow time down so people can believe that they are still in their youth. Nietzsche acknowledged death, while you believe in the resurrection.
The illusions we can not see, it’s where everyone hides their pain, imprisoning the most incredible lies. In such a place, there’s no way out or in, all everyone needs is the fire alarm and the emergency exit to escape the fire.
And we only have one life. Time. Time will in the end, swallow us whole.
KHI CÁI CHẾT ĐẾN HAY LÀ CƠ HỘI ĐỂ YÊU
trong những giấc mơ, chúng ta bước đi mù quáng. trong những vô hình, chúng ta chụp được những bức ảnh bóng tối. không phải bóng tối như lần chúng ta khó thở vì covid mà là bóng tối của nơi chưa từng biết, thế giới của vô hình.
vô hình, vì có người vẫn muốn nhìn thấy quá khứ của chúng ta. những quá khứ mà nàng và chúng ta đã viết, vẽ nên mọi giấc mơ. những suy nghĩ lúc đầu còn lờ mờ, nhưng khi chúng ta bước vào vương quốc mềm mại của nàng, những linh hồn mặt trăng sẽ nhảy múa.
vì em, mũi tên của Cupid tôi sẽ đâm vào. sau đó trong thất bại của mình, tôi tìm thấy tôi dưới cái lạnh như mặt trăng. bạn quá đầy nên bạn đang tràn qua quá khứ, nằm nhìn những người đang ngụp lặn chơi trò chơi của ngày tận thế. bạn đang làm chậm thời gian lại để mọi người nghĩ rằng họ vẫn đang ở tuổi thiếu niên. Nietzsche công nhận cái chết, nhưng bạn biết vẫn có sự hồi sinh.
những ảo ảnh chúng ta không nhìn thấy, chính là nơi mọi người che giấu nỗi đau, giam cầm những điều phù phiếm nhất. ở đó không ai có lối ra và cũng không ai có lối vào, mọi người chỉ cần lối thoát hiểm phòng cháy chữa cháy.
và chúng ta chỉ có một cuộc đời này. thời gian. thời gian, cuối cùng sẽ nuốt chửng tất cả chúng ta.
Lê Vĩnh Tài, the poet and translator born in 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands and a businessman in Buon Ma Thuot.
Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.
Source: DEATH OR A CHANCE TO LOVE [408:7] – Nguyễn Thị Phương Trâm
Source: 


Source: 



You must be logged in to post a comment.