A poem in Vietnamese by Thái Hạo Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
XÁC CHỮ Những thân chữ rách nát bám vào màn hình để leo vào lòng người trượt ngã vỡ nát nghĩa địa xác chữ la liệt trên mảnh thủy tinh liếc sắc không được mai táng và cầu siêu gió thổi hun hút hồn chữ xoay như đám lá trên mộ thiên đường Ta quỳ bên góc tối của thế kỉ 21 trông làm Vũ Đại để khóc và trốn cảnh sát mỗi nhà giáo là một cảnh sát mỗi bè bạn là người kiểm duyệt là tòa án xử tử những con chữ nổi loạn những con chữ rướm máu lang thang gào khóc đi vào huyệt mộ mênh mông cõi người
CORPSES OF LETTERS The words shredded spattered on the screen crawling into the heart of humanity slipping falling crumbling necropolis corpses of letters everywhere shards…
View original post 114 more words

Photo by Ana Maria on
You must be logged in to post a comment.