A poem by Paul Laurence Dunbar
Translator: Lê Vĩnh Tài,
Photography: Tien Bac Dang

Anh chỉ gặp em một lần, như những con tàu đêm đi lướt qua nhau
trên trời, những đám mây đen khổng lồ như muốn mưa
đêm như đang mang thai
nơi anh có thể nghe một tiếng súng nổ như pháo cưới
lóe lên ánh sáng lấp lánh
cho anh biết con tàu chúng ta đã đi qua
đi qua không ai còn tìm kiếm
đôi mắt đang khóc của anh, vì hồn anh bị vết thương sâu quá
anh sẽ ngợi ca và réo gọi con tàu
dang tay nguyện cầu
giọng nói của anh đã chết
nhưng hồn ma của môi anh chạm tới con tàu
như chúng ta đi qua, đi qua
như đêm qua
hỡi Trái Đất, hỡi Bầu Trời, hỡi Biển
cả hai…
View original post 307 more words






You must be logged in to post a comment.