the white clouds’ last dream

Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Lê Vĩnh Tài
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm
Photography: Nguyễn Thị Phương Trâm 

the white clouds’ last dream

the last journey
from the desert 
homebound in dreams

a journey beginning
with their last warm breath

descend in sleep

bearing the whip of the storm
howls of the deadly wind

with the hopelessness of immortality
limitless slumber

since they are the past
the future must wait 
line up for packets of instant noodles
in rippling flood waters
_____

mây trắng mơ giấc mơ cuối cùng 
 chuyến đi cuối cùng họ trở về nhà từ những sa mạc trong mơ chuyến đi đã bắt đầu như thể họ biết đó là hơi ấm cuối cùng của họ họ chìm vào giấc ngủ mưa đánh vào họ những cơn cuồng nộ và gió hú lên chết chóc họ không hy vọng bất tử trong giấc ngủ vô định…

View original post 86 more words