papa

Nguyễn Thị Phương Trâm

A poem in Vietnamese by Thái Hạo
Translator: Nguyễn Thị Phương Trâm


Bố

Trong vườn mùa thu
cỏ dại mọc đầy
lời của tháng tám
xanh rì
dáng bố ngồi như đá trăm năm

Ta đến phương Nam một ngày mùa đông
chuông giáo đường đổ 
liên hồi trong trời thẳm
thấm thoát
tuổi ba mươi
văng vẳng bên bờ đá dựng

Cỏ đã ra bông
lau nở trắng miền
chuông giáo đường gọi mặt trời mỗi sáng
lời kinh lẫn trong đá
trong cỏ
trong những vì sao rụng mỗi đêm

Bố ngồi bên bờ núi
vách đá sừng sững
mưa và sương muối
ngôi giáo đường tuổi sáu mươi
thăm thẳm
chiều quê.

Papa The garden upon autumn strewn with weed green green the words of August papa’s form is the stance of a hundred years We’ve set foot upon the South on a winter day across the…

View original post 119 more words